Viết cho tháng Tư…

Buổi tối, sương xuống… em nhớ anh!
Em nhớ anh lúc sáng, em nhớ anh giấc chiều. Ở đây, ngày cũng như đêm, em đều không có anh. Tất cả những gì em cầm bằng là kí ức , em ghi lại tỉ mỉ trong tâm trí, để chưa bao giờ nguôi thương nhớ .
Em muốn nắm bàn tay, như mùa hè năm ấy, khoảnh khắc lộng lẫy mình đã cùng trải qua. Nhớ rằng em đã khóc, nước mắt ấm trên má, tựa lúc này, chỉ khác là anh chẳng thể ở đây để lau khô nó cho em…
Anh của em! Chỉ là của em thôi. Chưa bao giờ thôi bé dại để mong điều lung linh này còn mãi…
Mãi mãi, là một từ đẹp nhiệm màu!

Tháng tư, anh lang thang đây đó,thanh xuân trải dài như hoa dại nở rực rỡ nơi em ở. Em không giống như anh, không thích đi đâu cả, em chỉ cần ở yên trong tim anh ! Tựa như lần nào em nói, chỉ cần anh mang theo em một góc nhỏ nơi ấy, chỉ thế thôi❤️
Nơi này đang ngày dài đêm ngắn, nắng tắt muộn, nên em nhớ anh cũng muộn. Có khi sâu vào trong giấc ngủ vẫn thấp thoáng bóng anh. Bất giác em đưa tay đếm, bao lâu rồi chưa cuộn tròn vào anh mà say trễ tràng đẫy giấc. Mở mắt dậy vẫn thấy tay đan tay…
Chiều êm, vầng dương từ tốn dọn vạt nắng cuối, màu vàng ươm của mùa hè rồi cũng thong thả dẫn lối , lại một tối không có anh…
P/s: Khi anh ấy chơi đàn…
Là khi nàng ngả nghiêng.
-ST-

https://lesmor.vn/ao-nguc-lung-ban-to/

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *