THOẢNG NHƯ NẮNG MÙA ĐÔNG

Em xòe bàn tay. Em nắm thật chặt.

Em xòe bàn tay. Vẫn còn đó những giọt nắng mùa đông anh gửi cho em. Ừ em sẽ giấu thật kĩ cho đến mùa sau, mùa sau anh nhé. Bởi em biết rằng đó là những giọt nắng cuối cùng anh gửi cho em…

Em ngồi lặng trước laptop. Cuối năm công việc chồng chất. Vậy mà lúc này đây, đầu em trống rỗng, toàn thân rã rời. Không thể nào tập trung vào công việc. “Bệnh cũ tái phát”, em lại muốn xách xe chạy ra đường. Cảm giác bức bối vô cùng. Cảm giác không thể diễn tả được.

Những con đường Sài Gòn đã chật hẹp lại càng ngột ngạt hơn vào những ngày cuối năm. Em lơ đễnh giữa dòng người như mắc cửi. Nhích từng bước thật chậm. Em nhìn quanh, những gương mặt xa lạ. Nghẹt thở. Nỗi cô đơn giữa những gương mặt người khác khiến em nghẹt thở. Em cố len mình ra khỏi nỗi ám ảnh của sự cô độc. Đầu đau như búa bổ.

Gió sông lồng lộng thổi. Em hít thật sâu, thật căng. Giá như đang đứng trước biển, em đã hét thật to để trút đi những mệt mỏi và cả đớn đau. Biết là khó có thể xóa được. Biết là khó có thể vơi đi. Nhưng, trước sự bao dung của biển, em có thể là bất cứ điều gì cho lòng nhẹ bớt. Nhưng lúc này đây, em chỉ có thể hít căng buồng phổi làn gió sông lạnh buốt.

Chưa có năm nào Sài Gòn lạnh nhiều như năm nay. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà xát thật mạnh vào trái tim mỏng manh của em. Mặc kệ. Em vẫn thi gan cùng gió. Em nhấn ga, xuống cầu Thủ Thiêm, băng qua quận 2. Thèm cái cảm giác ngồi cà phê cóc dưới chân cầu lúc đêm về. Nhâm nhi ly sinh tố dở tệ, chỉ để hít thở không khí bờ bên kia của sông, chỉ để ngắm dòng người qua lại, chỉ để nghe những câu chuyện vu vơ của đám choai choai. Chỉ vậy thôi mà đã xa thật xa. Cảm giác không thể níu lại những gì của ngày hôm qua mình trân trọng, yêu thương làm đầu lưỡi đắng chát. Vờ như chẳng hề quen, em trở về với nỗi cô đơn dâng kín.

Em nhắn cho anh. Cũng chẳng hiểu vì lý do gì. Từ ngày là bạn trong cái thế giới ảo (nhưng lại rất thật với em) đó, số lần mình nói chuyện đếm trên đầu ngón tay có lẽ cũng chưa hết một bàn tay. Dăm ba câu thăm hỏi. Chỉ vậy thôi. Mỗi người có cuộc sống riêng, có mối quan tâm riêng, Thi thoảng đọc vài suy nghĩ của nhau, bình luận vui vui, rồi thôi. Vậy thì có lý do gì để em nhắn cho anh nhỉ? Tại sao không phải là một cái nick nào đó đang sang đèn? Tại sao không phải là ai đó có thể lang thang cà phê cùng em? Tại sao? Em không biết và cũng không thể nhớ nổi nữa. Đơn giản là em đã nhắn cho anh.

Anh bảo anh có nhiều chuyện để kể lắm, mà không biết bắt đầu từ đâu. Em nói em muốn nghe, bất cứ chuyện gì cũng được. Cuộc trò chuyện của mình cứ thế, không đầu, không cuối. Những câu chuyện chắp vá, có khi chẳng liên quan gì. Nhưng, đó lại là cuộc trò chuyện mà em trân trọng. Đêm đó, em không xách xe chạy vô hồn giữa dòng người xa lạ!

Anh về. “Sài Gòn của anh” ấm áp. Riêng em thì vẫn lạnh. Anh bảo em nói dối vì nắng ấm đã lên rồi mà. Không! Nắng vẫn ở phía rất xa anh à.

Anh nhắn cho em: Nghe tiếng nước chảy không? Em tưởng tượng anh đang ngắm đàn cá tung tăng bơi lội, đang dõi mắt tìm chiếc lá nhỏ xíu chở những cánh hoa rơi. Nơi ấy, một nơi rất cũ. Nơi mình phát hiện ra những điểm tương đồng ở nhau. Em hay đến đó một mình. Em có thói quen đứng vài giây ngay sau cánh cổng gỗ quen thuộc của Trầm. Mùi trầm thoảng nhẹ cho em cảm giác an lành. Vẫn một mình. Chỗ cũ. Vẫn ly trà nóng quen thuộc. Bạn hỏi ở đó có gì hay mà em ngồi hoài? Ừ, với em đôi lúc cầu kì lại trở thành đơn giản. Đơn giản vì ở đó chẳng ai them quan tâm đến em. Em thoải mái theo đuổi những suy nghĩ của mình. Đôi khi em đọc; đôi khi em viết; đôi khi em trống rỗng; và đôi khi em khóc… Em mặc kệ. Bởi người ta cũng mặc kệ em. Và em yêu cái sự tự do đó.

Còn anh? Vì lý do gì nhỉ? Mặc kệ. Đâu phải lúc nào anh cũng cần lí do đúng không anh? Như cái kiểu anh nhìn em cười hoài làm em không biết phải giấu mình đi đâu. Vậy mà anh bảo chẳng vì sao cả. Có gặng hỏi thế nào anh cũng chỉ… cười. Nhưng đừng có vội mà mừng. Em sẽ không bao giờ quên được buổi cà phê đó. Cả anh cũng vậy đúng không? Là vì anh đã mắc nợ em nụ cười hôm đó. Anh mắc nợ em một lời giải thích. Mắc nợ… “nỗi ám ảnh” trong đầu em, anh biết không? Một chút thôi, một chút hạnh phúc len trong tim thật nhẹ!

Anh bảo, trả lại Sài Gòn những ngày bình yên và ấm áp. Những làn gió se lạnh cuối mùa anh sẽ gói lại thật chặt để mang theo. Em so vai, cảm nhận những làn gió thật lành đang vờn sau làn tóc rối.

Anh bảo, trả lại Sài Gòn những chộn rộn thường nhật. Mai anh xa. Em thấy được sự tiếc nuối, thèm thuồng trong mắt anh. Tiếc những con đường chưa kịp đi qua. Tiếc những góc phố chưa nhìn thật kĩ. Tiếc cả những yêu thương chưa kịp giữ riêng mình…

Em xòe bàn tay. Em nắm thật chặt. Em xòe bàn tay. Vẫn còn đó những giọt nắng mùa đông anh gửi cho em. Ừ, em sẽ giấu thật kĩ cho đến mùa sau, mùa sau anh nhé. Bởi em biết rằng đó là những giọt nắng cuối cùng anh đã gửi cho em…

Vậy là anh đi…

Sáng, em tần ngần trước hàng móc treo khăn choàng cổ. Sẽ choàng khăn nào cho hợp với chút gió lạnh sáng nay? Sài Gòn đáng yêu chỉ lạnh đủ để khoác chiếc áo ngoài thật mỏng, quàng chiếc khăn hờ trên cổ để làm duyên. Không như những ngày xa, đôi lúc lạnh se sắt. Em mỉm cười, có lẽ là anh đã mang gió đi thật rồi.

Ngày anh xa, em giận dỗi bảo Sài Gòn vẫn lạnh. Nắng ấm mùa đông anh gửi chưa đủ để tim em ấm lại. Anh cười tinh nghịch nói anh có mang đi hết đâu. Là anh vẫn giữ chút gió đủ cho em quàng khăn làm duyên đó chứ… Em lặng thinh. Đường anh đi dài hơn khi anh đã vội gom thêm chút trống vắng trong chiều cũ.

Ngoài này bỗng dưng trở lạnh em à. Mưa xuân lắc rắc bay…

Nhận tin từ phương xa, tự nhiên thấy lòng chùng lại. Ừ, thì kiểu nói “anh gom hết mưa gió đi để nơi ấy ấm áp và bình yên” cũng chỉ là đùa cho vui, chỉ là muốn chọc cho em cười. Vậy mà cứ thấy chạnh lòng. Em thèm lạnh! Chưa bao giờ thèm lạnh như lúc này. Lại ước Sài Gòn không đủ nắng và nhiều gió. Lại ước Sài Gòn hanh hao buồn. Lại ước Sài Gòn bảng lảng giữa trưa. Chỉ vậy thôi…

Anh đừng tưởng em vì ai đó nhé. Em ích kỉ lắm, chỉ là vì mình thôi. Là vì em thích lang thang một mình trong những ngày đông ấy. Thích trầm ngâm một mình bên ly cà phê bốc khói. Thích áp đôi bàn tay lạnh giá vào ly cà phê ấm nóng, nhấm nháp từng ngụm vừa ngọt vừa đắng như nỗi cô đơn cố hữu trong lòng…

Nhận tin phương xa, em thôi cả phân vân. Em sẽ choàng chiếc khăn ấm nhất, đẹp nhất cho sáng nay. Em soi mình trước gương. Em thấy những tia nắng sớm len qua khe cửa nhỏ. Em xoay người, mở toang cửa sổ. Ánh mặt trời ấm áp rọi qua tán lá. Em gửi cho anh, gửi chút ấm áp của Sài Gòn… những ngày đông!

Chỉ vậy thôi, thay cho lời cảm ơn em muốn nói. Chỉ vậy thôi bởi em biết con đường em đi còn xa ngái, và anh chỉ có thể đứng lại nhìn. Em chẳng bảo những giọt nắng ấm của mùa đông anh gửi cho em là những giọt nắng cuối cùng đó sao? Thực ra, đó là những giọt nắng từ vườn nhà anh còn vương lại. Những giọt nắng từ một buổi sớm mai anh đã lén mang theo. Em xin giữ lại nó. Em xin được ủ thật chặt trong bàn tay cô độc. Xin được mang theo bên mình để giữ cho mình không gục ngã trong những ngày đông buốt tim.

Mùa sau… Và mùa sau… Em sẽ thôi mong chờ…

  • Trích “Ai rồi cũng chỉ còn lại một mình” – Phương Huyền.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *