Thiền: khoảng trống nhỏ giữa các nốt nhạc biến đời bạn từ một tiếng thét hoá thành bài ca

Lần trước các bạn có thể thấy, cứ mõi lần “đụng” tới người có tên Phi, đời tôi rẽ hướng. Lần này tôi kể với bạn một sự rẽ hướng khác, đó là thiền. Mỗi khi dính đến “thiền” đời tôi lại được biến chuyển, theo cách kì diệu chính tôi cũng không thể ngờ. Thiền biến chuyển đời tôi thế nào? Ba mẹ đặt tôi tên Tuyết, tôi không ưa tên này lắm, chẳng thấy nó đẹp chút nào cho tới khi tự đổi Ánh Tuyết thành Phi Tuyết thì mới thấy nó đẹp hơn, thơ hơn, dẫu vậy tôi vẫn thích được gọi là Phi hơn Tuyết. Một ngày nọ, “sư phụ” của tôi, một người bí ẩn bậc nhất tôi từng biết, anh ấy ăn chay trường cả đời nhưng thân thể cường tráng cân đối, dạy Anh văn nhưng gần như là thông thạo rất nhiều tri thức đông tây kim cổ. Ngồi nghe anh nói chuyện mà một “kẻ lắm mồm” như tôi cũng không biết nói gì hết. Anh tìm đến tôi qua những bài đăng tâm linh tôi tự chiêm ngẫm. Anh viết cho tôi một bức thư và nói với tôi về những bí ẩn chứa trong các kí tự của tên tôi: Tuyết mà khiến tôi -một lẫn nữa- không thể tin nổi. Tuyết có hai chữ T (biểu tượng tâm linh) chứng tỏ tôi có thiên hướng tâm linh rất mạnh, cụ thể là khao khát được biết những gì là chân lý, tự do, giải thoát. Chữ “U” như chiếc tách thể hiện khả năng học hỏi nhiều, chứa đựng nhiều, nôm na là người ham học hỏi, ham hiểu biết, thông minh. Chữ “Y” thể hiện cho sự mâu thuẫn nội tại, một con người “cứng đầu, khó thống nhất”. Quả đúng là như thế, với bản chất của một Song Tử, tôi luôn có hai luồng suy nghĩ, hành động gần như đối lập nhau, mâu thuẫn nhau hoàn toàn nhưng nó là mâu thuẫn tốt làm cho đời tôi giàu có phong phú hơn. Ví dụ nhỏ là sự vừa hướng ngoại vừa hướng nội của tôi chẳng hạn. Chữ “Ê” là cuộc sống của tôi có nhiều ngã rẽ quan trọng và cái mũ “^” thể hiện sự che chở, may mắn, đại loại là tôi có “quý nhân phù trợ” nhiều điều trong cuộc sống. Không tin được, chỉ một cái tên mà tôi biết thêm được bao điều về chính mình, những điều mà tôi luôn tin và cảm thấy đúng. Sau khi biết sự thật về những bí ẩn giấu kín trong các kí tự tên mình, tôi bắt đầu yêu cái tên Tuyết hơn, đặc biệt về vụ “hiếm có tên nào trong tiếng Việt mà có tới hai chữ T lắm”. Tôi thấy thật vui. Một lần tôi có dịp du lịch cùng với “anh sư phụ”, chúng tôi khởi hành từ Bảo Lộc, lên Đà Lạt rồi xuống Nha Trang ra đảo Bình Ba cùng nhau. Một chuyến đi cực kì thú vị vì chúng tôi ăn chay và chỉ im lặng gần như cả hành trình. Anh sư phụ gần như thành “cao tăng” luôn rồi, anh ấy không có chút đam mê nào với phụ nữ, dù rất tôn trọng phụ nữ, vậy nên chuyến đi của chúng tôi hoàn toàn thanh khiết và làm tăng hương vị thiền cho cả hành trình. Tôi còn nhớ như in hai đứa tôi cứ thế nằm dài hàng giờ trên bãi cỏ xanh mượt, dưới những tán thông rì rào bên cạnh hồ nước lớn có tên Suối Vàng ở Đà Lạt. Để tới được đó chúng tôi đã khá “vất vả” trên chiếc xe cub ì ạch mà tôi mượn của cậu bạn. Chúng tôi chẳng nói gì, kể cả phát biểu cảm nghĩ về nơi tuyệt vời ấy, chỉ im lặng cùng nhau trong hàng giờ đồng hồ, rồi về. Thế thôi! Chuyến đi đảo Bình Ba cũng tuyệt vời không kém, rất rẻ vì cả hai chúng tôi ăn chay, người ta ra đảo ăn tôm hùm, chúng tôi ăn bún với rau tươi và nước tương, gỏi cuốn không thịt không tôm… và thấy ngon miệng làm sao. Buổi tối, tuy có thuê phòng khách sạn nhưng vì cảnh biển quá đẹp, quá thanh bình, quá mê ly nên cả hai chúng tôi đã mượn hai chiếc giường xếp của quán càfe ven biển – một quán mới được xây dựng, nằm vắt vẻo trên những tảng đá to khổng lồ nhưng rất vững chắc – và ngồi như thế trước biển, cả đêm tới sáng. Cứ ngồi rồi nằm ngả lưng một chút cho đỡ mỏi, rồi đứng lên cử động chân tay rồi lặng yên trò chuyện với biển bằng thứ ngôn ngữ của gió, chẳng cần ai nói với ai câu nào. Lần đầu tiên trong đời tôi trải qua cả một đêm bên bờ biển như thế, cơ thể có chút mệt mỏi nhưng tinh thần thì trong veo, thanh tịnh và bình an vô cùng. Thật là một chuyến đi vô cùng đáng nhớ, năm ấy tôi 25 tuổi thì phải. Cũng là lần đầu tiên, tôi được “nếm” hương vị của thiền trong cuộc sống mới ngon ngọt làm sao, mê ly làm sao. Sau chuyến đi ấy, tôi bắt đầu ăn chay nhiều hơn, thiền định nhiều hơn. Mỗi tối trước khi đi ngủ tôi đều mở bài mantra yêu thích và để mặc cơ thể uốn mình theo tiếng nhạc giống hệt như bạn thấy con rắn uốn thân nó quanh cây sáo trúc trong các màn biểu diễn xiếc hay ảo thuật vậy đó. Cơ thể tôi cứ tự xoay theo tiếng nhạc như thể Thượng đế đang nhảy múa, thông qua tôi. Để thêm phần say sưa, tôi thường nhâm nhi một chút vang đỏ và dường như nó rất hiệu quả trong việc làm cho buổi thiền đậm đà hơn vì cồn có thể làm mờ tâm trí bạn rất nhiều. Tôi gọi phương pháp thiền riêng của mình là “thiền mantra”. Một đêm nọ, sau nhiều ngày ăn chay, yoga và thiền định như thế tôi có một giấc mơ mà giờ nghĩ lại vẫn không dám tin nó là mơ vì nó quá thật và quá đặc biệt. Một lão già râu tóc bạc trắng nhấc bổng tôi khỏi nhà lên tới những tầng mây, ở đó ông ấy chỉ cho tôi cách các thế giới song song vận hành. Từ trên cao, mắt tôi sáng tỏ, tôi oà ra như kiểu thấu hiểu tất cả, cảm giác thấu hiểu đó tôi vẫn nhớ nhưng cụ thể hiểu cái

Nguồn: phituyet.com

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *