HAY LÀ THÔI NGƯỜI À, THA THỨ CHO NHAU ĐI…

Sài Gòn này rộng quá, biết sẽ có ngày chúng ta gặp lại nhau không người nhỉ? Mà nếu có, chúng ta sẽ chào nhau như thế nào đây? Sẽ mỉm cười nhẹ một cái, bâng quơ nói câu lâu quá không gặp, người đi đâu qua đây. Hoặc sẽ niềm nở bước đến, tay bắt mặt mừng, hỏi bao nhiêu chuyện trong những tháng năm xa cách, rằng người sống khỏe không, công việc thế nào. Hay, sẽ lạnh lùng bước qua nhau như chưa từng quen biết, người nhỉ?

Vậy người à, sau ngần đó tổn thương ngày ấy người đã gieo đến cho tôi, lỡ một hôm chúng ta vô tình chạm mặt, biết phải chào nhau như thế nào đây?

Nhưng người biết không, nếu thật sự sẽ có ngày ấy, tôi chẳng mong chúng ta quá câu nệ điều gì đâu. Chào một tiếng cũng được, hay giả vờ không thấy, lướt qua nhau cũng được. Thế nào cũng được, thoải mái là được. Điều duy nhất tôi mong là quá khứ xưa kia, ta đều đã ru chúng ngủ thật yên rồi người nhé. Và hiện tại cũng như tương lai của chúng ta, đều không còn khờ dại như ngày xưa nữa, được không người?

Tôi từng khờ dại đánh mất đi người tôi yêu nhất…

Người từng khờ dại đánh mất đi người từng yêu người nhất…

Sẽ để tất cả ngủ yên, người nhé!

  • Trích “Yêu sao để không đau” – Hạ Vũ

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *