ĐỦ LẮM RỒI, DỐI TRÁ – YÊU THƯƠNG

Mùa nào cho em để biết yêu thương? Nơi nào cho em nương tựa? Chốn nào cho em bình yên? Phải chăng, chỉ có thể tìm về sâu thẳm nơi chính trái tim mình? Chỉ có thể là như thế. Chỉ có thể buông hết để về lại những ngày đã quá xa xôi.

Sài Gòn, anh chẳng phải là của riêng em

Bởi giản đơn anh thuộc về nơi khác

Giữ riêng chi cho trái tim ngột ngạt

Để mình lạc mất nhau…

Sài Gòn mưa ngút mắt. Em ngồi lặng trong căn phòng nhỏ với những thước phim quay chậm. Những kỉ niệm xưa cũ ùa về. Bàn tay anh ấm nóng đan vào tay em trên con đường lá đổ. Cái ôm siết em trong đêm lạnh nơi xa. Đêm không bình yên trên biển, em lạc lõng bên anh. Có lẽ, em nhạy cảm quá mức để cứ thấy nhói đau ngay cả khi anh ở cạnh bên. Nỗi bất an luôn bủa vây em. Em đã từng mơ được nắm tay anh lang thang trên biển đêm. Em đã luôn ước đứng trước biển đêm với vòng tay anh ấm áp từ phía sau. Em đã từng khát khao chỉ lặng yên ngồi bên anh nghe song vỗ. Vậy mà không hiểu sao, bên anh biển trở nên đắng chát. Giấc mơ biển tan tành khi anh cứ mãi xa…

Khi em viết những dòng này là lúc em biết mình đang trống rỗng. Em chỉ cố tìm cách để lừa dối mình mà thôi. Lại một lần nữa tự lừa dối mình. Em cũng không biết tại sao mình cứ phải làm vậy. Tại sao cứ phải tự cầm dao cứa vào trái tim chằng chịt những vết sẹo ấy cơ chứ? Tại sao cứ phải chà xát thêm nỗi đắng cay trong lòng? Chẳng phải em đã quên ngày hôm qua sao? Em đã cho mình cơ hội để quay về mà. Vậy thì hãy quay về đi. Hãy bỏ lại ngày hôm qua ở phía sau. Hãy thử bỏ mặc tất cả một lần đi. Cuộc sống không bao giờ có thể đòi hỏi sự công bằng. Biết là vậy nhưng cũng đừng quá tàn nhẫn với bản thân như thế. Đừng yêu một người bằng cả trái tim chỉ để nhận lấy nỗi cô đơn riêng mình. Đừng yêu một người bằng cả đớn đau mà không biết ngày hạnh phúc. Hãy giữ lại cơ hội của bản thân. Đừng lừa dối mình thêm nữa. Nếu anh đủ yêu thương dành cho em, sẽ không để cho em lạc trong chờ đợi, lạc trong nỗi nhớ, lạc trong cô đơn, lạc trong kỉ niệm… để rồi một mình nuốt ngược nước mắt vào tim.

Sài Gòn lại mưa. Uhm, thì mùa mưa nên Sài Gòn mưa. Bình thường anh nhỉ. Bình thường. Vậy mà lòng em chẳng bình yên chút nào. Mà, chẳng phải tại mưa. Em chẳng muốn đổ lỗi cho mưa nữa. Em muốn nhìn thẳng vào mình như xé toạc trái tim mình ra để soi cho thật rõ. Em đã đọc ở đâu đó rằng hãy đừng bao giờ tự dối lòng mình. Dối lòng chỉ để làm đau thêm mình mà thôi. Chỉ bởi, không ai nhìn rõ mình hơn chính mình.

Uhm, em đang buồn. Em sẽ không đổ thừa tại Sài Gòn nữa anh ạ. Là tại em. Là tại em. Tại em cứ thích thế. Em cứ thích gom hết nỗi buồn về phía mình. Em cứ thích làm đau mình bằng những nỗi buồn không thể gọi thành tên.

Sài Gòn mưa. Gió như những trận lốc xoáy cuồng điên trên ngọn cây. Quán vắng. Mình em trơ trọi. Em lạnh buốt trong mưa thu. Lại nhớ đông về. Hình như lúc nào trong em cũng là những ngày đông, ngày em gặp anh. Em yêu những ngày đông ấy vô cùng. Em yêu cái nắm tay bất chợt. Em yêu nụ hôn anh nồng nàn. Em yêu cái ôm thật ấm… Em thật ngốc, như anh vẫn bảo. Em cứ lẩn thẩn trong những ngày đông khi thu Sài Gòn đang lãng đãng trôi. Nhưng, những giây phút đó em chợt thấy bình yên được đôi chút. Nhờ những phút giây đó em chợt tha thiết yêu mình. Nhờ những giây phút đó, em chỉ muốn nói với gió rằng đừng cuốn em đi xa.

Nhưng, lúc này đây, Sài Gòn cứ mưa. Giờ thì em hiểu vì sao Sài Gòn lại mưa nhiều đến thế. Một ngày trong câm lặng. Một ngày dài như cả thế kỉ chẳng trôi qua. Mưa như trút hết nỗi niềm xuống nhân gian. Vậy mà, em không nghe, không nghe thấy những âm thanh cuồng nộ ngoài kia. Bởi trong em chỉ có tiếng gào thét của trái tim đầy vết cắt.

Sau một đêm chật vật cùng giấc ngủ, thấy ngày không dịu dàng như sớm mùa thu.

Em bước ra đường lieu xiêu giữa khoảng không mênh mông gió. Thấy mình mỏng tang giữa phố xá ồn ào. Thấy mình lẻ loi giữa bon chen hối hả.

Tự hỏi, mùa nào cho em để yêu thương? Tự hỏi, nơi nào cho em nương tựa? Tự hỏi, chốn nào cho em bình yên? Phải chăng, chỉ có thể tìm về sâu thẳm nơi chính trái tim mình?! Chỉ có thể là như thế. Chỉ có thể buông hết để về lại những ngày đã quá xa xôi.

Buông!

Em buông nỗi buồn

Em buông kỉ niệm

Em buông kí ức

Anh mờ mịt xa

Xa thật xa rồi đúng không anh? Em có cảm giác như mình chẳng bao giờ còn có thể chạm vào nhau lần nữa.

Buông! Thực sự là anh đã buông tay em đi về chốn bình yên của mình. Em, không ngỡ ngàng vì điều đó. Vậy mà, sao đau muốn nghẹt thở. Những vết cắt chồng chéo lên trái tim bỏng rát.

Buông! Em đã bao nhiêu lần tự nhủ với mình như thế. Buông! Những thứ không thuộc về mình thì đừng nên giữ lại làm gì. Nhưng, em vẫn cứ cố để không làm thế. Em vẫn cứ cố để tự làm tổn thương mình. Trái tim em gầy quá. Gió cứ muốn bứt tung nó ra khỏi lồng ngực lép. Thương. Tự nhiên thấy thương mình quá đỗi. Giữ chi một trái tim không thuộc về mình! Em đi ngược gió, đưa tay xé toang làn da mỏng. Trái tim tím ngắt vụt bay theo gió. Em giật mình tỉnh giấc, chới với.

Mặn

Và cay

Em đếm nỗi đau len qua kẽ tay

Xa xót nhìn đêm trôi lặng lẽ

Nỗi nhớ như con quái vật  dữ dằn táo tợn

Lồng lên cắn xé cả màn đêm

Nỗi nhớ như một kẻ giận giữa cuồng đêm

Xé toác lồng ngực em

Tươm trái tim

Vốn đã không còn nguyên vẹn

Đêm

Sao cứ hoài xa ngái

Anh đi về miền ngút mắt – không em

Đêm cuối

Em gọi đó là đêm cuối bởi sẽ chẳng bao giờ em còn có thể ôm anh từ phía sau, trước biển đêm ầm ào sóng.

Sẽ chẳng bao giờ còn có thể lang thang cùng anh trên biển, để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của anh, nhìn về miền xa tít.

Sẽ chẳng bao giờ còn có thể bình yên dựa đầu vào vai anh, lặng lẽ nghe biển hát.

Sẽ chẳng bao giờ… sóng ngầm gào thét cuốn ta xa nhau. Em lạc anh giữa trùng khơi sóng. Em lạc anh giữa mịt mù biển đêm. Không còn bờ bến em biết níu vào đâu. Anh đã đi về phía khác. Em, còn mãi nơi đây, nơi cái ôm siết chặt ấm áp từ phía sau. Em, còn mãi nơi đây, nơi kỉ niệm đã trở thành dĩ vãng. Em, còn mãi nơi đây, nơi anh không trở lại bao giờ. Chỉ còn lại mình em. Đêm cuối. Chơi vơi.

Em nhìn thẳng vào đêm. Nỗi đau cuồng lên dữ tợn. Em như muốn gào vào đêm.

Nỗi đau!

Ngươi hãy đứng lại ở bên kia bờ vực

Đừng bước lại gần ta

Đừng cố gọi tên ta

Đừng vuốt ve thân ta

Tránh xa ta ra

Xin ngươi

Đừng đạp chà lên trái tim đã không còn nguyên vẹn

Xin ngươi

Đừng giày xéo thêm một lần nào nữa

Trái tim rách toác nỗi niềm

Đủ rồi

Đủ lắm rồi

Dối trá – yêu thương.

  • Trích “Ai rồi cũng chỉ còn lại một mình” – Phương Huyền

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *