CHUYỆN CỔ TÍCH LOÀI NGƯỜI

Lúc khởi thủy, sau khi trái đất của chúng ta bị hủy diệt thế giới không còn gì cả. Mọi người đều đi đến những thế giới khác nhau tùy theo sự lựa chọn của mỗi người và ước muốn của họ khi còn sống trên trái đất. Có người bị đưa đến nơi khốn khổ hơn, có người ngủ một giấc thật dài, có người được lên thiên đàng. Đa số những người có đức hạnh đã đến một nơi gọi là tinh cầu “Quang Âm”. Rồi mọi người sống huy hoàng nơi này một thời gian thật lâu, khoảng thời gian không thể tưởng tượng được.

Sau đó, tinh cầu này đã được hình thành. Lúc đầu nó chỉ là một nơi âm u, và cũng không thể ở được. Rồi sau một thời gian thật lâu, hàng tỷ tỷ và tỷ tỷ năm sau thế giới này được thành hình.

Rồi từ từ, nhóm người đầu tiên, đây là những người từ tinh cầu “Quang Âm”, xuất hiện trên thế giới này. Vào lúc đó, thế giới này không có người lãnh đạo, không có ai và không có gì hết. Rồi một trong những người sống ở thế giới cao hơn nhìn xuống thấy thế giới này hoàn toàn trống vắng, ngai vàng thì sẵn có, nên ông ta đi xuống. Đó là người đầu tiên mà chúng ta gọi là Brahma.

Sau đó, đột nhiên ông ta cảm thấy cô đơn, như vậy không tốt, cho nên ông ta mới nghĩ rằng: “Ước gì có thêm nhiều người nữa đến sống với mình.” Và rồi những người tốt đẹp từ thế giới Quang Âm đến. Những người sống ở tinh cầu này được nuôi dưỡng bằng Âm thanh và Ánh Sáng. Họ không cần những thực phẩm như chúng ta.

Rồi có nhiều người xuống thế giới này và định cư. Nhưng khi họ xuống đây, họ sống trong ánh sáng và sự huy hoàng. Họ có thể bay đến những nơi mà họ muốn đến, và hiện hữu ở bất cứ nơi nào ngay lập tức. Họ không cần xe hoặc bất cứ phương tiện chuyên chở nào, cũng không cần ngôn ngữ mà vẫn hiểu nhau một cách hoàn hảo. Có thể họ vẫn rất tự tại và sống trong sự huy hoàng rất lâu, hàng tỷ ức năm. Rồi dần dần thế giới càng ngày càng trở nên rắn chắc hơn, đẹp đẽ hơn, hữu hình hơn, và huy hoàng hơn.

Có vài người trong nhóm dạo chơi hoặc bay lượn vòng quanh bờ biển và nhìn thấy một loại bọt biển nào đó. Miếng bọt biển này trông thật đẹp, sáng lấp lánh và rất thơm. Nhiều hương thơm lạ lùng tỏa ra từ miếng bọt biển đang trôi bập bềnh trên mặt nước. Có người tò mò nên họ đáp xuống và nếm thử.

Trước tiên, họ ngắm nghía. Nó thật đẹp và hương thơm vô cùng hấp dẫn khiến họ phải nếm thử. Nó ngon quá. Trước đây, họ chưa bao giờ ăn bất cứ thứ gì; họ nghĩ rằng họ không cần ăn. Họ cũng không nghĩ rằng có một loại vừa đẹp, vừa ngon như vậy, cho nên họ ăn càng nhiều thêm. Cuối cùng, người nào cũng biết đến miếng bọt biển đẹp mắt, thơm phức và ngon miệng đó, tất cả mọi người đổ xô đến ăn. Càng ăn họ càng trở nên nặng nề, diện mạo cũng thay đổi, lực lượng của họ cũng đổi khác và từ từ họ không thể bay xa được nữa. Rồi ánh sáng, hào quang bao quanh người họ càng ngày càng thu nhỏ lại, màu sắc mờ nhạt hơn, nhưng họ lại không cảm nhận được điều này rõ lắm. Dù sao thì cũng đã quá muộn không thể thay đổi được nữa. Miếng bọt biển đó quá ngon. Càng ăn, họ càng muốn thêm nên họ không thể ngừng ăn miếng bọt biển đó được nữa. Sau khi mọi người đều đã ăn miếng bọt biển này, nó cũng không còn vì họ ăn quá nhiều.

Rồi có một loại khác xuất hiện trên trái đất, một loại cỏ dại mọc ở khắp nơi mà mọi người có thể ngắt và ăn được. Đó là loại cỏ bò sát trên mặt đất. Mọi người cũng thich loại cỏ này. Bởi vì không còn bọt biển nữa, nên họ dùng thử loại cỏ này. Cỏ này cũng thơm ngon và đẹp. Cho nên họ ăn, và mọi người đều ăn. Càng ăn loại cỏ này, thân thể và linh thể của họ càng trở nên thô kệch. Họ không còn bay được nữa. Thân xác họ bắt đầu thay đổi tệ hại hơn, không tốt hơn. Lúc trước họ đẹp đẽ và huy hoàng, nay nhìn họ thô kệch hơn và có âm thanh phát ra từ miệng. Trước kia họ không cần nói, nay họ phải tạo ra âm thanh để người bên cạnh hiểu được. Dù chỉ là vài tiếng bập bẹ nhưng vẫn là âm thanh. Họ không thể nhịn ăn được nữa. Bây giờ họ như những người nghiện ăn. Ô! Đồ ăn đẹp quá, ngon quá, nên họ tiếp tục ăn.

Sau đó, việc khác lại xảy đến. Loại cỏ ngon này không còn nữa, và họ phải đi xung quanh tìm cái gì khác để ăn. Và Địa Cầu lại sanh ra một thứ khác, giống như gạo hay là lúa mì. Địa Cầu bắt đầu ban tặng những loại như thế này và mọi người ăn chúng. Nhưng những thứ này lại mọc bên ngoài, trên những cánh đồng. Từ nơi trú ngụ, họ phải đi bộ một quãng đường dài để lấy mang về nhà.

Những thức ăn này không mọc ở mọi nơi như lúc trước, cho nên họ phải đi lấy mang về nhà để ăn, và hàng ngày, mỗi người đều có đủ dùng. Nhưng dần dần con người bắt đầu lười biếng và nói rằng: “Tại sao tôi phải ra đồng mỗi ngày để lấy về những gì tôi cần? Nếu tôi có thể lấy luôn cho 2-3 ngày thì tôi khỏi phải đi hằng ngày.” Rồi họ lấy đủ cho 3 ngày. Những người hàng xóm thấy vậy cũng bắt chước. Một số người tham lam hơn lấy cho mười ngày, và vài người khác lấy cho 20 ngày.

Dần dần, số lượng lúa cũng hết bởi vì mọi người đều lấy về nhiều hơn họ cần. Sau một thời gian, bắt đầu có sự phiền toái vì những người có nhiều lại sợ những người không có sẽ đến đánh cắp, hay làm gì đó. Cho nên một hội đồng được thành lập để giải quyết những xích mích này và ban hành các luật lệ. Đó là nguyên do chính quyền đầu tiên trên thế giới được thành lập bởi vì sự ăn uống, chứ không vì điều chi tốt đẹp cả. Rồi họ phân chia đất đai ra làm nhiều mảnh; mảnh đất này của ông nọ, mảnh đất khác của bà kia, cứ thế và không ai được xâm phạm.

Càng ăn những thực phẩm này, họ càng trở nên thô kệch, và thân thể bắt đầu thay đổi. Có người đổi thành hình dáng đàn bà, có người đổi thành hình dáng đàn ông – cho nên mới có đàn ông và đàn bà như ngày nay. Trước kia không có hình dáng gì cả, mọi người đều hoàn toàn giống nhau, cùng nhau chung sống trong sự huy hoàng và yêu thương nhau. Không có sự cuốn hút về thể xác lẫn nhau. Nhưng sau khi họ ăn những thức ăn này quá nhiều, thì bắt đầu có sự ẩu đả, trộm cắp, tranh chấp, và hoàn cảnh bắt đầu thay đổi một cách rất thảm thương. Con người bắt đầu nhìn nhau bằng ánh mắt hiếu kỳ và lôi cuốn.

Những người ăn ít thì vẫn còn xinh đẹp, những người ăn nhiều thì trở nên xấu xí hơn. Người xấu theo đuổi người đẹp. Những người xinh đẹp là phụ nữ. Có lẽ vì họ ăn ít. Vì thế, cho đến bây giờ phụ nữ vẫn còn được gọi là phái đẹp. Thế rồi đàn ông bắt đầu theo đuổi phụ nữ vì họ xinh đẹp hơn. Mọi người đều thích đẹp là bởi vì như vậy – vì chúng ta vốn rất đẹp đẽ, chúng ta đến từ một nơi rất đẹp, cho nên tới bây giờ mọi người vẫn thích đẹp, và phụ nữ thích trang điểm, chỉ vì trong tiềm thức, họ còn nhớ là họ rất đẹp đẽ, hoặc họ biết rằng con người thật của họ vốn rất xinh đẹp.

Cho nên, dù có ngoại hình ra sao ở Địa cầu này, họ vẫn không vừa lòng. Và những người đàn ông cũng vậy, cho dù vợ của họ có đẹp cách mấy, họ vẫn thích ngắm nhìn những người đẹp khác. Bởi vì họ nhớ đến những ngày xa xưa, mọi người đều rất đẹp đẽ, còn đẹp hơn vợ và họ bây giờ nữa. Cho nên họ không thể nào thỏa mãn bằng cách chỉ nhìn ngắm một người đẹp mà thôi. Đây là nguyên nhân của sự không chung thủy. Không phải vì họ xấu, mà chỉ vì đó là bản chất tự nhiên bên trong mỗi chúng ta.

Ngay cả sự tham lam tích trữ tiền bạc, của cải và đam mê sắc đẹp đều xuất phát từ nguồn gốc cao quý của chúng ta; chúng ta đã từng ở tại một thế giới huy hoàng hơn, nơi mà mọi thứ đều sung túc. Chúng ta có mọi thứ mà không cần phải hỏi xin. Chúng ta đều đẹp đẽ và huy hoàng. Vì vậy chúng ta mới còn ham mê những ngọc ngà châu báu sáng chói và trang điểm, thích đàn ông đẹp, thích phụ nữ đẹp, và muốn có đời sống xa hoa, lộng lẫy. Đó là vì chúng ta đã có tất cả những thứ đó trước kia, và bây giờ chúng ta vẫn còn nhớ. Cho nên chúng ta cố gắng để lấy lại, càng nhiều càng tốt, tùy theo khả năng của bản thân. Cho nên những cái gọi là thói quen xấu và bản năng con người xuất phát từ một căn nguyên cao quý. Nếu biết được như vậy chúng ta sẽ cảm thấy tội nghiệp mình hơn là tự trách mắng, hoặc gán tội cho những người khác theo đuổi sắc đẹp hoặc tiền bạc.

Một khi hiểu được điều này qua việc tu hành, chúng ta sẽ xả bỏ tất cả những ham muốn này. Chúng ta sẽ có những thứ ấy. nhưng chúng ta không còn ao ước nữa. Chúng ta sẽ dùng những gì chúng ta cảm thấy thỏa mãn. Chúng ta sẽ không làm nô lệ cho chúng, không thèm muốn hay tìm mọi cách để chiếm hữu, thậm chí tạo chiến tranh chỉ vì những thứ này.

Sau khi những chuyện này xảy ra, con người khởi sự theo đuổi lẫn nhau và sự lôi cuốn về thể xác bắt đầu xảy ra. Họ bắt đầu sống thành từng đôi. Những người khác nhìn vào không hiểu tại sao lúc trước không có chuyện này. Họ thắc mắc tại sao một người lại làm như vậy với người khác. Những người này cảm thấy xấu hổ vì sự cuốn hút về thể xác và làm những việc về thể xác. Họ xấu hổ nên mới rời khỏi khu dân cư và xây dựng những túp lều và hang động riêng cho họ. Từ đó, nhà cửa bắt đầu mọc lên và những khu nhà tách biệt bắt đầu thành hình.

Tiếp sau đó, vì người ta bắt đầu xây nhà cửa, tích trữ của cải cho chính họ và phân chia đất đai, mọi việc càng trở nên tệ hại hơn. Có nhiều người siêng năng, cần mẫn, trồng trọt rất nhiều và thu hoạch rất khá, nhưng lại có những người khác lười biếng đến ăn trộm. Thế là khởi sự chiến tranh. Và cứ tiếp tục xảy ra như vậy cho đến bây giờ, bởi vì người thì có nhiều, kẻ lại có quá ít. Người có nhiều không muốn chia sẻ với người có quá ít. Người có nhiều do chăm chỉ làm việc khinh rẻ những người có ít bởi vì họ lười biếng, hoặc có lẽ kém may mắn.

Vì thế, Phật kết luận rằng nguyên nhân của chiến tranh là do thiếu sự san sẻ giữa con người với nhau, là sự tham lam của chúng ta. Có những người tích cóp quá nhiều, không chừa cho người khác. Thời nay, các khoa học gia thực hiện nhiều nghiên cứu và cho rằng nguyên nhân gây ra chiến tranh là từ nạn đói. Có nhiều nước bị đói và có nhiều nước lại dư thừa, nghe nói như vậy. Nhưng cũng không hẳn là vậy, chúng ta có quá nhiều. Chỉ vì chúng ta dùng không đúng và phung phí.

  • Sưu tầm

 

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *