CHẠM

Đừng mất thời gian với những đối tượng sai lầm. Cuộc sống quá ngắn ngủi, chúng ta không nên dành thời gian với những người chỉ biết hút cạn nguồn hạnh phúc của mình. Nếu ai đó muốn bạn có mặt trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành ra chỗ cho bạn. Bạn không phải đấu tranh để dành giật lấy một vị trí nào cả. Đừng bao giờ ép mình vào mối quan hệ với những người coi thường giá trị của bạn…

Ta đã đi qua những tháng ngày

Chông chênh cùng nỗi nhớ

Để rồi trong những phút giây vội vàng gặp gỡ

Ta có nhau

Từng ngón tay đan xiết quặn đau

Cái ấm nồng khát thèm cuốn quýt

Ôm thật chặt

Hôn thật sâu

Và nói cho nhau nghe không bao giờ là lời cuối

Chỉ vậy thôi rồi lại cách xa diệu vợi

Kẻ ở người đi

…Thèm níu một bàn tay mà chẳng nói nên lời

Những dòng thơ em viết cho anh, những dòng thơ chất đầy yêu thương và nhung nhớ. Em đã yêu anh như yêu hơi thở. Em đã yêu anh như yêu sự sống mong manh. Em đã yêu anh như yêu những mất mát, những đớn đau, những khát khao, những cuồng nhiệt… Chỉ đơn giản một điều – em yêu anh.

Nhưng…

Anh chưa bao giờ chạm vào nỗi cô đơn trong em. Anh chưa bao giờ chạm vào sự buồn phiền nơi em. Anh không hiểu và cố tình không hiểu. Những bóng gió xa xôi làm em đau đớn và mất mát. Anh thản nhiên. Giản đơn một điều rằng anh chưa từng chạm vào trái tim mỏng manh của em. Bởi đơn giản rằng, yêu thương ấy là chưa đủ, đúng không anh?

Đêm! Em chạm vào căn phòng vắng. Căn phòng chỉ còn lại nỗi trống trải, hoang hoải. Gã cô độc thôi cũng thôi không buồn đến nữa. Bởi đơn giản, gã cũng không còn đủ vui khi giễu cợt sự cô độc bên trong em. Gã lượn lờ bên ngoài khung cửa rồi bỏ đi. Em muốn cười phá lên khi nhìn vẻ thất vọng của gã. Vậy mà sao nước mắt em lại rơi. Nước mắt cạn đắng em đã cố nuốt ngược vào trong mà vẫn không ngăn được. Nhưng em cũng không thể gào lên, xổ tung mình ra như đang đứng trước biển.

Đêm! Em chạm phải khoảng không trống rỗng. Đó chính là tình yêu anh dành cho em. Đó là thứ tình yêu không thể chạm tới. Mình ở hai thái cực, gần đó mà xa đó. Em đã cố xoa dịu vết thương vì yêu anh. Em đã cố làm đứa ngu ngơ vì yêu anh. Em đã giả vờ quên tất cả những cái gai làm tay rớm máu vì yêu anh. Em đã đạp bỏ sự kiêu hãnh vì yêu anh… Vì yêu anh, em không đánh mất mình nhưng đã tạm gạt cái tôi ra thật xa. Nhưng rồi, em chỉ nhận lại sự trống rỗng. Anh chưa bao giờ vì em, vì cảm nhận của em, vì nỗi buồn của em, vì đớn đau của em, vì sự kiêu hãnh của em cả.

Đêm! Em chạm vào sự chờ đợi trong vô vọng. Sự chờ đợi như lưỡi dao sắc nhọn, rạch nát niềm tin. Em đã cho mình, cho anh hết cơ hội này đến cơ hội khác. Em đã cố gắng bào chữa bằng mọi lí do. Để rồi, tự em chạm phải lưỡi dao, tay tứa máu. Em để mặc những giọt máu đông đặc lại dưới chân mình. Nó trở nên xấu xí và tanh tưởi. Những giọt máu đã nuôi sống em. Thế nhưng khi ra khỏi cơ thể, có nghĩa là cạn yêu thương, nó xa lạ và đáng sợ như vậy đó. Em quay đi. Để mặc sàn nhà xỉn một màu chết chóc.

Em dừng lại. Em dừng lại. Chỉ còn cách duy nhất là phải dừng lại một mình thôi. Anh hãy đi tiếp trên con đường của mình. Anh hãy tiếp tục đi trên con đường không còn em nữa. Anh hãy tiếp tục đi với bóng dáng xa xôi nào đó mà anh không thể buông bỏ. Em, ở lại riêng mình cùng nỗi đau chôn kín. Em, một lần thôi, sống tàn nhẫn với những cảm xúc của mình nhưng cũng là để vì mình, vì những yêu thương đã làm em cạn kiệt. Và đó chính là giới hạn.

Em đã từng nói về giới hạn. Giới hạn với em là không có giới hạn gì hết. Không có giới hạn là đi đến tận cùng nhau, tận cùng nỗi đau, tận cùng hạnh phúc. Nhưng, với chúng ta, mọi thứ đều ở lưng chừng. Lưng chừng anh. Lưng chừng em. Lưng chừng tình yêu không có lối nào cập bến. Tất cả những điều đó em đều có thể chấp nhận. Chỉ là không thể chấp nhận một điều duy nhất – đó chính là giới hạn của niềm tin.

Cuộc sống này đã lấy đi của em gần như cạn kiệt thứ gọi là niềm tin. Anh hiều và có lần anh bảo từ từ mình tìm lại. Em không hy vọng quá nhiều vào điều đó. Nhưng em lại luôn hy vọng niềm tin anh dành cho em. Nhưng, anh đang đưa nó đi đến cái giới hạn của sự “tuyệt chủng”. Cuộc sống mong manh. Tình yêu mong manh. Và giới hạn của niềm tin và sự bất tin lại càng mong manh anh à. Em chỉ là đang cố bám víu vào những khoảnh khắc mình đã có thể tin. Đừng lấy đi hết của em anh nhé. Khoảnh khắc mong manh nhưng vẫn giữ lại được. Em tin là như thế. Em chỉ muốn một lần cuối được tin rằng “anh biết đâu là giới hạn”!!! Nhưng rồi, em thất bại, dù em đã cố tìm cách lừa dối mình như em vẫn làm.

Em vẫn hay tự lừa dối mình rằng sau một giấc ngủ dài, em bỗng quên tất cả.

Em vẫn hay tự lừa dối mình rằng kí ức rồi cũng sẽ lãng quên.

Em vẫn hay tự lừa dối mình rằng rồi bình minh sẽ đến.

Nhưng, tỉnh ra rồi mới biết đó chỉ là giấc mơ không có thực.

Lãng quên nào khi kí ức còn đau.

Bình minh không thể gọi tên khi anh vẫn là phía khác.

Còn lại riêng mình.

Em

Xé nát tim đau.

Trái tim rách nát. Em chỉ còn lại trái tim rách nát vì yêu anh. Em đau đớn nhìn đêm trôi qua trong câm lặng. Rõ ràng, chẳng dễ dàng gì để buông rơi những yêu thương. Chẳng dễ dàng gì để buông một bàn tay mình muốn nắm. Nhưng, thật vô nghĩa vì chỉ một phía quặn đau.

Em đã đọc đọc ở đâu đó rằng: đừng mất thời gian với những đối tượng sai lầm. Cuộc sống quá ngắn ngủi, chúng ta không nên dành thời gian với những người chỉ biết hút cạn nguồn hạnh phúc của mình. Nếu ai đó muốn bạn có mặt trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành ra chỗ cho bạn. Bạn không phải đấu tranh để giành giật lấy một vị trí nào cả. Đừng bao giờ ép mình vào mối quan hệ với những người coi thường giá trị của bạn…

Em nhận ra

Có lẽ, em không đủ quan trọng

Có lẽ, anh không đủ yêu thương

Bởi vậy, anh không dành chỗ cho em, một cách trân trọng như yêu thương phải thế.

Vậy thôi

Em dừng lại

Em, lần cuối, chạm vào nỗi đau – riêng mình.

  • Trích “Ai rồi cũng chỉ còn lại một mình” – Phương Huyền

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *